Tôi đã phải ôm đứa con 3 tháng tuổi ra đi khi trong túi chỉ vỏn vẹn 500 ngàn đồng

Tôi đã phải ôm đứa con 3 tháng tuổi ra đi khi trong túi chỉ vỏn vẹn 500 ngàn đồng

Cập nhật: 17/1/2018 | 4:17:46 AM

Tôi chưa bao giờ cảm thấy cuộc đời mình chát đắng đến như vậy, thông minh, học hành tử tế nhưng đến cuối cùng tôi lại phải ôm đứa con đỏ hỏn vào nhà nghỉ với vỏn vẹn 500 nghìn đồng trong túi.

Nhưng có lẽ cuộc đời không như tôi mơ ước cho đến khi tôi gặp anh. Học năm hai đại học, tôi gặp anh, anh học trước tôi 2 khóa và là sinh viên xuất sắc của khoa. Chúng tôi nhanh chóng trở thành một đôi trai tài gái sắc nổi tiếng. Anh ra trường, cùng với mối quan hệ và sự bề thế của gia đình, anh được giữ lại khoa làm giảng viên. Điều đó càng khiến tình yêu của chúng tôi trở nên bền chặt.

Tôi cứ nghĩ tình yêu màu hồng, chúng tôi sẽ có một kết cục tốt, ấy vậy mà cuộc đời đâu như mơ.

Bố mẹ anh bắt đầu giục anh chuyện lấy vợ và ra sức mai mối cho anh hết đám này đến mối khác. Anh phần vì đã xác định nghiêm túc với tôi, phần vì không thích bị bố mẹ can thiệp vào chuyện đời tư nên đã đưa tôi về ra mắt mặc dù tôi rất muốn đợi tôi ra trường, có công việc ổn định rồi mới tính.

Ngày anh đưa tôi về ra mắt, món quà mà bố anh dành tặng tôi chính là một màn “tra hỏi” về thân thế. Nhưng sau khi biết tôi chỉ là sinh viên và hoàn cảnh gia đình nghèo khó, ông liền bĩu môi, nhổ nước miếng rồi buông thõng 1 câu: “Đũa mốc đòi chòi mâm son, gia đình tôi bề thế, quan hệ đủ cả nên không chấp nhận loại con dâu nửa mùa như cô”.

Tôi như chết điếng, cứ như có ai đó tát mạnh vào mặt, tôi run rẩy cả người. Anh rất tức giận với thái độ của bố và lên tiếng bênh vực tôi, nhưng cũng bị bố dơ tay định tát, may mắn mẹ anh đã kịp lôi anh ra.

Sau bữa đó trở về, tôi mới biết bố anh trước đây cũng ở quê lên Hà Nội. Trải qua cuộc sống vất vưởng sau đó ông chuyển qua buôn đồng nát, ghi lô đề và gặp thời phất lên nhanh chóng. Sau đó khi có vốn, ông  chuyển qua mở cửa hàng vàng bạc. Càng về già ông càng thể hiện thói sống độc đoán, cao ngạo, coi người khác không ra gì, thậm chí ông còn miệt thị cả vợ con nếu như làm trái ý ông.

Anh không nghe lời bố mà đòi cưới tôi bằng được, kể cả bố mẹ không đồng ý. Anh nói với tôi, nếu bố mẹ không chấp nhận tôi, anh sẽ rời khỏi nhà, tự lập và đón mẹ chồng sang ở cùng để thoát khỏi ông bố gia trưởng độc đoán.

Vì quá yêu nhau nên chúng tôi quyết định làm liều, có em bé để ép bố mẹ chơ cưới. Bố chồng tôi lúc này biết không thể ngăn cản, phần cũng muốn có cháu nỗi dõi nên đã chấp nhận đám cưới. Nhưng ông không làm gì hết, chỉ để mẹ chồng tôi lo, ông không đoái hoài tới, thậm chí khi tổ chức tiệc mừng ông còn không tham gia vì đang bận đi du lịch Nha Trang.

Cưới xong tôi cũng đi xin việc, may mắn khi tôi xin được công việc thu ngân cho siêu thị nhỏ ở gần nhà, với mức lương chỉ đủ đóng góp tiền sinh hoạt cho mẹ chồng. Tôi không dám ăn tiêu, cũng như mua sắm cho bản thân, chi tiêu dè xẻn, tích góp từng đồng một, nhưng bố chồng tôi liên mồm bóng gió đã nhà quê nghèo kiết xác còn hoang phí, may mắn vớ được nhà chồng giàu mà ăn ở không biết điều…

Nhưng cuộc đời không may mắn với tôi khi đứa con tôi sinh ra là con gái, không sinh cháu đích tôn cho ông. Cơ thể yếu đuối không làm được việc, được thể bố chồng ra sức chửi bới tôi bằng những lời lẽ khó chịu: cái loại ăn bám, không biết đẻ, đẻ con gái thì rồi lại ăn hại như bọn đàn bà trong nhà này thôi… Chồng tôi dù rất thương vợ nhưng cũng không cãi lại được bố, mà nếu bây giờ chuyển ra ngoài thì vợ chồng tôi không biết sẽ sống như thế nào.

Hôm đó, con bé khó chịu và quấy khóc cả ngày, đến tối vẫn không ngớt. Bố chồng tôi vì tức giận đã bỏ đi để không phải nghe cái thứ “trời đánh” gào khóc. Đến tối ông về, con bé vẫn quấy khóc khiến ông vô cùng tức giận. Khoảng 10h đêm, đang thiu thiu ngủ bỗng nó lại khóc toáng lên. Bố chồng tôi lao từ phòng khách vào, chửi bới và đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà.

Ông vừa đuổi vừa chửi bằng những lời nhục mạ mà cả đời này tôi không thể quên nổi, ông ném túi bụi nào là quần áo, tã lót vào người tôi cùng đứa con bé bỏng, rồi đẩy tôi ra khỏi cửa mặc cho tôi và mẹ chồng ra sức van xin.

Tôi không biết phải làm thế nào để có thể thay đổi được thái độ của bố chồng, cái sai lớn nhất của cuộc đợi tôi đó là sinh ra trong một gia đình nghèo, bố mẹ không có tiền. Tôi phải kêu ai bây giờ?

 Send SMS

Tôi đã phải ôm đứa con 3 tháng tuổi ra đi khi trong túi chỉ vỏn vẹn 500 ngàn đồng