timchaduc

Con Việt Kiều Đức tìm lại cha sau 35 năm như thế nào?

Cập nhật: 12/3/2018 | 9:55:58 AM

Chiến tranh rồi nghèo đói đã làm bao người rơi vào cảnh ly biệt mà chỉ có những người thật may mắn mới có cơ hội tìm lại nhau sau bao thăng trầm biến đổi, tôi là một trong số đó và cũng tự cảm thấy mình thật sự rất may mắn. Câu chuyện của tôi ngày ấy... Bố tôi là một công nhân tại một khu công nghiệp của Việt Nam, được cử sang Đức học tập để nâng cao tay nghề, sau 6 tháng học và làm việc, nghe thông tin sẽ ở lại đó lâu dài nên bố tôi đã thu xếp và đón 2 mẹ con tôi sang sống cùng, khi ấy tôi mới được 9 tháng tuổi. Niềm vui được đoàn tụ chỉ vỏn vẹn trong 1 năm sau đó bởi bố tôi lại có lệnh triệu tập trở về Việt Nam, vì kinh tế vẫn còn rất khó khăn nên bố dự định chỉ về một thời gian ngắn rồi lại xin sang, bởi vậy vẫn động viên mẹ con tôi ở lại.

Con Việt Kiều Đức tìm lại cha sau 35 năm như thế nào?

 

Chiến tranh rồi nghèo đói đã làm bao người rơi vào cảnh ly biệt mà chỉ có những người thật may mắn mới có cơ hội tìm lại nhau sau bao thăng trầm biến đổi, tôi là một trong số đó và cũng tự cảm thấy mình thật sự rất may mắn. Câu chuyện của tôi ngày ấy...

Bố tôi là một công nhân tại một khu công nghiệp của Việt Nam, được cử sang Đức học tập để nâng cao tay nghề, sau 6 tháng học và làm việc, nghe thông tin sẽ ở lại đó lâu dài nên bố tôi đã thu xếp và đón 2 mẹ con tôi sang sống cùng, khi ấy tôi mới được 9 tháng tuổi.

Niềm vui được đoàn tụ chỉ vỏn vẹn trong 1 năm sau đó bởi bố tôi lại có lệnh triệu tập trở về Việt Nam, vì kinh tế vẫn còn rất khó khăn nên bố dự định chỉ về một thời gian ngắn rồi lại xin sang, bởi vậy vẫn động viên mẹ con tôi ở lại.

Thế nhưng từ lúc bố về nước là bặt vô âm tín, mẹ tôi đã nhờ bà con kiều bào bên đó và lãnh sự quán của Việt Nam tại Đức dò tìm thông tin của bố nhưng đều không có bất cứ thông tin gì.

Cứ như thế sự chờ đợi, tìm kiếm trong vô vọng suốt 5 năm, tuổi thơ của tôi lớn lên chỉ có sự nhọc nhằn của mẹ chạy đôn đáo làm đủ mọi việc để nuôi tôi khôn lớn.

Rồi mẹ tôi được một người Đức thương yêu và thông cảm cho hoàn cảnh của 2 mẹ con nên đã ngỏ lời cưới mẹ. Mặc dù một lòng vẫn hướng về bố nơi quê nhà nhưng vì tương lai của tôi và cũng vì mẹ cần có người chở che nên mẹ đã đồng ý.

Nhiều lúc tôi cũng trách bố sao nỡ bỏ mẹ con tôi bên đất khách mà không quay lại tìm dù chỉ 1 lần. Nhưng mẹ cũng động viên tôi, vì hiểu hoàn cảnh của bố cũng rất khó khăn, hơn nữa bố cũng không phải người bạc tình bạc nghĩa, bởi vậy mẹ con tôi vẫn luôn tin rằng một ngày nào đó bố sẽ tìm được hai mẹ con.

Bố dượng tôi là người hiểu chuyện, ông thương tôi, coi tôi như con đẻ của người, ông cũng đã liên hệ với một số báo Đức rồi báo của Việt Nam để đăng tin tìm bố đẻ giúp tôi. Nhưng cứ hy vọng và chờ đợi mà mãi vẫn không thấy có dấu hiệu khả quan.

Thời gian cũng thấm thoắt trôi, tôi cũng đã gần 35 tuổi. Tôi và mẹ cũng đã gom góp được 1 số tiền để dự tính cho việc thuê thám tử tìm bố, đồng thời dự trù kinh phí tới việc về Việt Nam tìm gặp bố.

Chúng tôi đã nhờ một đơn vị thám tử khá nổi tiếng và uy tín tại Việt Nam, thật may mắn vì chỉ sau 2 ngày điều tra và tìm kiếm họ đã tìm ra nơi bố tôi đang sinh sống.

Cuộc gọi điện đầu tiên, xác nhận lại bố thật hồi hộp. Dù chưa biết được đầu dây bên kia có phải bố mình hay không, nhưng khi ông hỏi tôi về những kỷ niệm xưa, những người thân bên nhà mẹ tôi, tôi mới vỡ òa rằng đó chính xác là bố mình. Tôi gọi bố trong tiếng nấc nghẹn ngào nhưng thật vui sướng...

Và rồi, tôi đã nhanh chóng đưa mẹ, vợ và các con tôi về Việt Nam thăm bố, mặc dù giờ đây bố cũng đã có gia đình riêng, nhưng điều đó không làm ngăn cản tình cảm của bố con tôi, ngược lại tôi lại thất rất vui và may mắn khi mình có thêm những người anh em ruột thịt. Sự đón tiếp rất nồng hậu mà tôi không bao giờ quên được.

 

 Send SMS

timchaduc